E1.7. Cây Gậy Người Chăn Bầy – Quyền Năng Của Người Lãnh Đạo 02

86

CÂY GẬY CỦA NGƯỜI CHĂN BẦY
Tác giả: Tiến sĩ Robert Frost và Ralph Mahoney

PHẦN II: NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO HỘI THÁNH
E1.5 – Đặc Tính Của Người Lãnh Đạo – Bông Trái Thánh Linh
E1.6 – Quyền Năng Của Người Lãnh Đạo:
Phần I – Báptêm Trong Thánh Linh
E1.7 – Quyền Năng Của Người Lãnh Đạo:
Phần II – Những Ân Tứ Của Thánh Linh
E1.8 – Sự Kêu Gọi Của Người Lãnh Đạo – Những Ân Tứ Chức Vụ

Chương 7:
QUYỀN NĂNG CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO (PHẦN II):

CÁC ÂN TỨ THÁNH LINH
Phần Dẫn Nhập
Nhận lãnh các ân tứ Thánh Linh là kết quả tự nhiên của việc được báptêm bằng Thánh Linh. Trong thời kỳ Hội Thánh đầu tiên, khi các tín đồ được báptêm bằng Thánh Linh, họ đã nói các tiếng như Thánh Linh cho họ nói (Cong 2:4).Vì vậy họ đã bắt đầu bước đi với Chúa bằng ân tứ nói tiếng lạ (tiếng mới) (ICo 12:10). Chúng ta có thể hy vọng điều đó sẽ đến với chúng ta khi chúng ta được báptêm Thánh Linh (xem Cong 2:1-6; 10:44-46; 19:1-6).Nếu bạn chưa nhận được phép báptêm Thánh Linh, xin hãy xem lại chương 5. Chương đó sẽ giúp bạn nhận lãnh Thánh Linh.

A. NHỮNG ÂN TỨ THÁNH LINH: MỤC ĐÍCH/ QUYỀN NĂNG CỦA CÁC ÂN TỨ ĐÓ.
Như chúng ta đọc trong sách Công vụ, các Cơ đốc nhân đã hành động trong quyền năng của kinh nghiệm ngày Ngũ tuần. Khi họ làm như vậy, những ân tứ của Thánh Linh trở nên sống động trong công tác và sự làm chứng của họ cho Đức Chúa Trời.Nói tiên tri và nói tiếng mới (những ngôn ngữ chưa hề học đến) đều đã được các đoạn Kinh Thánh ở trên ghi lại. Các ân tứ khác như Lời khôn ngoan, phân biệt các linh, đức tin, chữa bệnh, làm phép lạ… đều được tìm thấy trong suốt sách Công vụ.

Trái của Thánh Linh làm cho chúng ta trở nên giống Chúa Jesus trong “bản tánh” của Ngài. Bản tánh có của Ngài có liên hệ đến “phẩm hạnh” của Ngài.Những ân tứ Thánh Linh làm cho chúng ta nên giống như Chúa Jesus trong “quyền năng” của Ngài. Quyền năng của Ngài là sự bày tỏ “khả năng” siêu nhiên của Ngài (chẳng hạn như chữa bệnh, đuổi quỉ…)

.Trong thư tín thứ nhất gởi cho Hội Thánh Côrinhtô, sứ đồ Phaolô có nói đến các ân tứ thuộc linh (xem ICo 12:1-14:23). Khi nghiên cứu kỹ những gì ông viết, chúng ta thấy rằng những ân tứ này không tô điểm cho những khả năng tinh thần hoặc khả năng thiên nhiên của chúng ta. Những ân tứ đó có thể hành động qua hoặc với tâm trí của con người nhưng những ân tứ đó từ Thánh Linh mà đến và bởi quyền năng của Ngài mà ra. Đó là những ân tứ từ Đức Chúa Trời, được ban cho các tôi tớ của Ngài và cho dân sự của Ngài.

1. Đức Chúa Trời Ban Cho Ân Tứ.
a. Vì một mục đích cụ thể.
b. Vào một thời điểm cụ thể.
c. Qua những con người cụ thể.
d. Cho những con người cụ thể.

Các ân tứ được ban cho chúng ta dùng để đem lại sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời và để giúp đỡ mọi người.Chúng ta có thể nhen lại các ân tứ và vận dụng chúng (IITi 1:6). Tuy nhiên chúng ta phải luôn vận dụng các ân tứ này trong sự thuận phục quyền chủ tể của Đức Thánh Linh.Chúng ta nên giữ các ân tứ của Đức Chúa Trời ban cho chúng ta trong sự đầu phục Ngài. Nếu chúng ta làm như vậy, Đức Chúa Trời sẽ được vinh hiển và những nhu cầu của dân sự sẽ được đáp ứng bởi những khả năng siêu nhiên được ban cho chúng ta.Những ân tứ đó không phải là “phần thưởng” dành cho những người có đời sống tốt và thánh khiết. Đó là những “món quà” của ân điển Đức Chúa Trời sẽ hành động qua những người có đức tin.

2. Sự Nguy Hiểm: Quyền Năng Không Có Phẩm Hạnh.
Buồn thay, điều này có nghĩa là ân tứ của Đức Chúa Trời đôi khi được sử dụng trong những cách thức sai trật và lý do sai trật. Samsôn là một ví dụ điển hình trong Cựu Uớc. Phẩm hạnh của Samsôn là không tốt. Ông sống với một kỵ nữ – và bà ấy đã làm cho ông sa ngã và bị hủy diệt. Sự lạm dụng như vậy sẽ dẫn đến sự đoán phạt và quở trách của Đức Chúa Trời.Hậu quả sẽ rất nghiêm trọng cho chứ vụ của một người hầu việc Chúa như thế. Đó là lý do tại sao phẩm hạnh của một người lại quan trọng đến thế.Trái và ân tứ của Thánh Linh luôn đi kèm với nhau. “Bản tánh” và “quyền năng” của Đức Chúa Trời là hai người bạn chí thân luôn gắn bó với nhau. Người nào hủy phá phẩm hạnh của mình chính là hủy phá những gì mà ân tứ của mình đã gây dựng nên.

3. Nhiều Ân Tứ.
Có nhiều ân tứ thuộc linh khác nhau. Trong thư tín thứ nhất gởi cho Hội Thánh Côrinhtô, Phaolô đã liệt kê một số ân tứ phổ biến như:
“Mỗi người đều được ban cho một ân tứ thuộc linh để sử dụng cách cho ích chung.

“Thánh Linh ban cho người này lời khôn ngoan, Ngài ban cho người kia lời tri thức. Cũng Thánh Linh đó ban cho người khác lời đức tin, người khác nữa thì được ban cho ơn chữa bệnh, hoặc làm các phép lạ. Thánh Linh ban cho một người nào đó ơn tiên tri, trong khi người khác lại nhận ơn phân biệt các linh. Một số người lại nhận ơn nói các thứ tiếng (những ngôn ngữ không học ) nhưng người khác lại được ơn thông giải các thứ tiếng ấy.
“Chính Thánh Linh đó đã làm tất cả những điều này. Ngài quyết định ai sẽ là người nhận ân tứ nào ” (ICo 12:7-11 ).

B. KHÁI QUÁT VỀ CÁC ÂN TỨ THUỘC LINH.
Các ân tứ được liệt kê trong 12:7-11 làm cho các Cơ đốc nhân trở nên giống Chúa Jesus càng hơn trong (1) Tư tưởng, (2) lời nói, (3) hành động.Điều này là cơ sở của sự khái quát như sau:

1. Các Ân Tứ Mặc Khải (Tư Tưởng).
a. Lời Tri Thức.

Trong ân tứ này, Đức Chúa Trời làm cho chúng ta biết những sự kiện hoặc những điều mà chúng ta không hề biết gì cả. Đó là một điều siêu nhiên và thường được ban cho chúng ta qua một ấn tượng nhẹ nhàng trong tâm trí, qua một bức tranh được hình thành trong đầu chúng ta hoặc một cảm nhận trong lòng chúng ta (xem Gi 1:48; 4:17; Cong 5:3-5; 21:10-11).

b. Lời Khôn Ngoan.
Lời khôn ngoan định rõ hành động mà chúng ta nên làm phù hợp với những gì chúng ta biết bởi lời tri thức. Khi Đức Chúa Trời mặc khải cho chúng ta một điều gì đó, chúng ta cần biết “thế nào”, “khi nào”, “ở đâu” và qua “người nào” thì ý chỉ và kế hoạch của Ngài có thể được thực hiện. Chúng ta cần một sự khôn ngoan cụ thể về cách áp dụng Lời tri thức đó (Mat 22:18-21; Lu 12:12; Cong 15:13-31).

c. Phân Biệt Các Linh.
Đây là khả năng thiên thượng để nhận biết lực lượng thuộc linh đằng sau những hành động siêu nhiên đó là thuộc về:

1) Trời,
2) Con người hoặc
3) Địa ngục.

Qua ân tứ phân biệt các linh, chúng ta có thể biết loại linh nào đang biểu lộ qua công cụ con người đang ở dưới quyền lực hoặc ảnh hưởng đó.Chẳng hạn linh bói khoa (hoặc ma thuật) có thể bắt chước Lời Tri Thức (so sánh 16:16-18 và ICo 14:24-25). Linh tật nguyền có thể dấu mặt trong cơ thể của một người dưới dạng một bệnh thông thường. Một uế linh (linh của sự vô luân v.v…) có thể được cảm nhận như tình yêu thay vì tình dục.

2. Những Ân Tứ Về Ngôn Ngữ (Lời Nói).
a. Ơn Tiên Tri.
Đây là ơn nói tự phát do Thánh Linh thúc giục để “nói ra” lời của Đức Chúa Trời. Mục đích của ân tứ này là để gây dựng, yên ủi, nâng đỡ dân sự của Chúa. Ơn tiên tri giống như một dòng sông tuôn chảy mà trong đó có thể nổi lên một lời tri thức để “báo trước” hoặc tiên tri về tương lai (Cong 11:28; 20:23; 21:4, 10, 11; ICo 14:3, 24, 25).

b. Nói Tiếng Lạ.
Đây là nói một ngôn ngữ khác cách siêu nhiên dưới dạng những âm thanh, âm điệu mà người nói cũng không biết.Thông thường đó là những lời cầu nguyện với Đức Chúa Trời, lời chúc phước và cảm tạ Chúa. Ba biểu lộ này đôi khi được đệm theo với những giai điệu do Thánh Linh ban cho để tạo nên những lời hát hoặc bài hát dâng lên Chúa.

Đôi khi việc nói tiếng lạ lại chứa đựng một sứ điệp của Đức Chúa Trời cho dân sự của Ngài, đầy dẫy quyền năng và mục đích thuộc linh.Ân tứ này đã chuẩn bị tấm lòng dân sự của Chúa cho “sự thông giải”. Ân tứ này cũng có thể là một “dấu hiệu” về sự hiện diện của Đức Chúa Trời cho người vô tín (ICo 14:22).

c. Thông Giải Tiếng Lạ.
Ân tứ này thường tương đương (ngôn ngữ mà những người có mặt hiểu được) với những điều do ân tứ tiếng lạ nói ra. Mục đích của ân tứ này là giải thích hoặc dịch lại những điều tiếng lạ nói ra.Ân tứ này giống như thông dịch những gì đã được nói bằng tiếng lạ. Nếu việc nói tiếng lạ là một lời cầu nguyện thì sự thông giải cũng là một lời cầu nguyện. Đôi khi lời thông giải được đệm theo bằng một bài hát, hoặc một lời ngợi khen, hoặc lời cảm tạ Đức Chúa Trời, hoặc để khích lệ Hội Thánh (14:5, 6, 15).

3. Những Ân Tứ Về Quyền Năng (Hành Động).

a. Đức Tin.
Đây là một đức tin siêu nhiên (“biết” mà không hề nghi ngờ) khiến cho bạn công bố Lời (rhema) và ý muốn của Đức Chúa Trời. Điều này đem đến sự bày tỏ quyền năng lạ lùng của Đức Chúa Trời. Điều đó xảy ra vượt quá sự cảm nhận và lý luận của tâm trí con người (He 11:1; Mat 21:14-21; Cong 3:4-9, 16).

b. Ân Tứ Chữa Bệnh.
Trong tiếng Hylạp ân tứ này ở dạng số nhiều, “Các ân tứ về sự chữa bệnh”. Đây là những công việc thiên thượng của Đức Chúa Trời mà bởi đó những tâm hồn và thân thể bệnh hoạn được chữa lành.Một số người cảm nhận rằng mỗi loại bệnh cụ thể thì có một ân tứ chữa bệnh khác nhau. Vì vậy mỗi nhu cầu của từng người bệnh mới có thể được đáp ứng (Mat 8:16, 17 Mac 16:17, 18; Cong 28:8, 9).

c. Phép Lạ.
Đây là những công việc kỳ diệu, quyền năng trong lãnh vực tự nhiên. Đó là những sự kiện “siêu nhiên” vượt quá các qui luật vật lý. Mục đích của các ân tứ này là bày tỏ quyền năng và uy quyền của Đức Chúa Trời (Mat 14:16-21; Mac 16:17-20; Cong 19:11-12; 28:1-6).

C. KẾT LUẬN.
Nếu bạn nghiên cứu chi tiết hơn về những ân tứ Thánh Linh thì bạn sẽ thấy nhiều điều thú vị. Bạn hãy xem phần D sẽ có phần nghiên cứu kỹ lưỡng về các ân tứ Thánh Linh. Tuy nhiên, ở điểm này, rõ ràng là “trái” và “ân tứ” của Thánh Linh đều cần thiết cho những người lãnh đạo Hội Thánh và những chi thể trong Hội Thánh để trở nên giống như Chúa Jesus trong cả tâm tánh và quyền năng.Hơn nữa, như chúng ta sẽ thấy, những ân tứ đó cũng rất cần thiết cho chúng ta để hoàn thành chức vụ hoặc “sự kêu gọi” của chúng ta. Chủ đề này sẽ tiếp theo trong chương 8.